đừng lau mặt bằng một chiếc bánh kẹp

May mắn là sau đó thì trời mưa và hạn hán bị đẩy lùi nhưng sếp của tôi thì không bao giờ xoá được cái tiếng là kẻ kiểm soát việc xả nước bệ xí. Ông là một Phó Tổng Giám đốc đấy nhưng ông đã để cho mọi người nhận ra rằng ông chỉ xứng đáng với chức danh quản lý phòng vệ sinh. Bỗng nhiên mọi người hiểu ra bản chất con người ông nghiatrang.net. Mọi người thấy rõ năng lực hạn chế của ông và sự nghiệp của ông cũng đi tong nghĩa trang Lạc Hồng Viên.
Bạn không bao giờ biết khi nào thì một cử chỉ xấu của bạn sẽ bị cả thế giới cho rằng đó chính là tính cách của bạn. Vậy nên hãy rất rất thận trọng khi gắn kết thương hiệu của bạn với bất cứ điều gì làm thế giới thụt lùi.
Đây là một trong những nguyên tắc hiển nhiên dễ nhìn thấy nhất nhưng thật đáng ngạc nhiên là đã rất nhiều người lờ nó đi.
Đừng lau mặt bằng một chiếc bánh kẹp
Thói quen cá nhân về ăn và mặc có ảnh hưởng rất lớn tới công việc. Muốn leo cao bạn phải rất lưu tâm đến cả ăn và mặc.
Khi bạn còn trẻ lương thấp muốn ăn mặc tử tế quả là khó. Khi tôi đến làm việc ở New York sau khi ra trường tôi để tóc dài mặc quần cạp trễ và không có nổi một bộ vét. Vì tôi là người nhà quê làm sao tôi biết được về thời trang.
Bỗng nhiên tôi bị đẩy vào thế giới kinh doanh vậy nên tôi đến khu bán giảm giá của Barney lúc đó là nơi bán quần áo đàn ông lớn nhất New York. Khu bán giảm giá này có đủ mọi thứ mà Barneys không thể bán với giá bình thường hoặc thậm chí là giảm 25%. Trong bóng tối lờ mờ của nhà kho tôi nhìn thấy một bộ vét màu hạt dẻ sẫm. Tôi biết là nên có những bộ vét tối màu dành cho công việc nên tôi mua bộ đó.
Tôi sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên tôi mặc nó. Tôi tới công ty với cảm giác mình rất mạnh mẽ. Tổng giám đốc của công ty cũng vừa đến nơi. Ông ta vào cầu thang máy cùng lúc với tôi và thoáng chút bối rối trên mặt ông hỏi: “Anh đã đi mua sắm ở hiệu Brooks Brothers phải không?”.
Dưới ánh sáng ban ngày bộ vét sẫm màu của tôi đã biến thành màu đỏ không phải đỏ như của Ông già Tuyết nhưng mà cũng đỏ lắm. Chỉ có hai loại người mặc vét màu đỏ: những anh hề và những người chơi gôn vớ vẩn. Tôi chẳng phải hai loại đó nhưng tôi vẫn tiếp tục mặc nó.
Cuối cùng một ông già tên Dolf gọi tôi ra một góc và nói với tôi điều mà sếp đã không nói ra: “Bác đã và đang theo dõi cháu. Cháu là một chàng trai khôn ngoan nhưng một người mặc bộ vét đỏ thì không thể tin được”. Bác đã giúp tôi hiểu ra rằng không ai đối xử nghiêm túc với tôi nếu tôi không bắt đầu ăn mặc một cách chuyên nghiệp.
Tất nhiên ăn mặc chuyên nghiệp không có nghĩa là bạn phải bắt chước y hệt ai đó trong công ty bạn. Để được tôn trọng thì bạn nên tạo ra một phong cách ăn mặc riêng biệt. Điều đó sẽ làm bạn có dáng vẻ tự tin hơn so với các đồng nghiệp. Ví dụ: các quan chức bảo hiểm có xu hướng đóng hộp màu xám nhưng tôi lại thích những cái cà vạt màu sáng và tôi luôn mang những cà vạt đó khi làm việc ở John Hancock (với những bộ vét màu xanh đen chứ không phải màu đỏ).

KHÁCH HÀNG QUAN TÂM NHIỀU
LIÊN HỆ TƯ VẤN
LIÊN HỆ TƯ VẤN